Huyền Vi Thông Thiên Tháp, tầng đỉnh! Ba nghìn năm đã leo lên được tầng đáy của thiên địa tiên cảnh, có thể xem là trước không có ai, sau cũng chẳng có người, bởi vì dù là thiên kiêu hậu thế cũng không ai vượt qua năm nghìn tầng. Tốc độ thời gian trôi càng lúc càng bị bóp méo, sự diễn hóa của thiên địa tiên cảnh càng lúc càng không hoàn chỉnh, không thể sánh ngang với thiên địa chân chính, khí tức hủy thiên diệt địa ở đây còn khủng khiếp hơn hiện tại rất nhiều.
Ầm ầm! Ầm ầm! Thiên địa nổ vang, tiên lôi rực sáng đất trời, trong hư không, thiên địa pháp tắc đang sinh ra rồi hủy diệt, mặt trời đang sụp đổ, trăng sáng chìm nổi, nhật nguyệt cùng soi rọi, đây là một cảnh tượng khai thiên tích địa đến cực hạn.
Khí tức hủy diệt vô tận cuồn cuộn ập về phía Trần Tầm, đại đạo bị nghiền nát, thiên địa không còn, bất kỳ thủ đoạn nào ở đây cũng trở nên vô dụng, không có nơi cho tu tiên giả dung thân.
Từng cột sét kinh thế vắt ngang vạn dặm hung hăng bổ về phía Trần Tầm, mỗi bước hắn đi đều như có một thế giới sơ sinh hình thành rồi hủy diệt, mỗi hơi thở đều luân chuyển vạn ngàn thiên địa... Trần Tầm nhỏ bé như hạt bụi, giống hệt khoảnh khắc hắn và lão Ngưu vừa bước vào đại thế thiên địa.




